PHẬT PHÁP LIÊN HOA - 10 NĂM BỊ MẤT NGỦ - "CHỮA" 1 NGÀY LIỀN KHỎI


 Suốt 10 năm, ở thôn Lạc Sơn (xã Phú Sơn, huyện Lâm Hà, tinh Lâm Đồng) có một người phụ nữ không hề ngủ. Đó là chị Tạ Thị Xuân Dung sinh năm 1967. Chị bị mắc chứng bệnh mất ngủ từ tháng 9 năm 2002 (âm lịch). Chị chia sẻ:

- Tự nhiên, đêm đó, tôi không ngủ được, trằn trọc nguyên một đêm. Những ngày kế tiếp, dù đêm hay ngày, tôi muốn được ngủ khoảng 15 phút cũng không thể nhắm mắt lại. Chồng tôi đưa đi khám ở bệnh viện Lâm Hà ở thị trấn Đình Văn, bệnh viện Hoàn Mỹ ở Đà Lạt. Nhưng các bác sĩ đều khẳng định tôi không bị bệnh, cấp cho tôi một số thuốc bổ rồi cho về.
Chồng chị là anh Nguyễn Xuân Hải, làm tài xế lái xe khách đường dài, chấp nhận gánh hết việc nhà thay cho người vợ mắc chứng mất ngủ kỳ lạ. Anh Hải cho biết:
- Từ lúc mắc chứng mất ngủ, vợ tôi cực kỳ hung dữ. Tôi làm gì trái ý, đặt cái ly không đúng cách cũng bị vợ quát tháo om sòm. Biết vợ bị ức chế, tôi cố nhịn cho qua chuyện nhưng mức độ hung hăng của vợ ngày càng gia tăng. Có lần, Dung đang chế biến thức ăn, nghe tôi nói chuyện không hài lòng, liền lấy dao phóng về phía tôi. May mà tôi né kịp, không thì đã chết hoặc bị thương dưới mũi dao của vợ.
Hồi nhỏ, hai đứa con cũng sợ vợ tôi kinh khủng. Thấy mẹ về, tụi nhỏ liền kiếm chỗ tránh mặt, đi đứng cũng thật nhẹ nhàng để không làm phiền mẹ nằm nghỉ. Lớn lên, mấy đứa nhỏ hiểu chuyện hơn nên không xa lánh nữa mà quay sang tìm thuốc chữa bệnh cho mẹ.
Những đêm không ngủ cứ kéo dài, không còn tính được bằng ngày mà chuyển qua thành tháng, thành năm. Thấm thoát đã hơn 10 năm, chị Dung chưa đêm nào chợp mắt dẫu người mệt lả, uất ức làm đầu chị đau như bị đóng đinh.
Hễ không ngủ, chị lại lầm lũi một mình ra đường lớn đi khắp thôn cho khuây khỏa đầu óc. Chị đi bộ cả đêm mà không sợ ma quỷ, hay cướp bóc đe dọa mạng sống. Nếu không nghĩ đến con cái còn nhỏ, lo chồng thân gà trống không thể nuôi dạy con, chị đã tìm đến cái c-h-ế-t để giải thoát căn bệnh oan nghiệt, dày vò cơ thể mình.
Những đêm lạnh, chị Dung âm thầm đến các cổng chùa, đứng trước tượng Phật Quan Âm cầu xin để được khỏi bệnh. Nhưng mọi lời khẩn cầu đều không thành hiện thực, chị tiếp tục chìm trong chuỗi ngày tăm tối khi giấc ngủ bình yên vẫn chưa tìm về.
Người ta hễ có gì khó khăn là mới chịu đến ôm chân Phật, ôm chân Bồ Tát mà xin. Chẳng chịu hiểu cho rằng, khổ là do Nghiệp chướng, muốn hết nghiệp chướng thì phải tu hành, phải làm theo lời Phật dạy, rồi các Ngài sẽ gia hộ thêm cho, chứ đâu phải cứ xin là được toại nguyện hết đâu.
Thấy vợ bệnh, anh Hải thường xuyên đi chùa làm công quả, để mong chút việc tốt của mình có thể giúp vợ nhanh chóng trở lại bình thường. Đằng đẵng hơn chục năm, hai vợ chồng sống trong cảnh hoang mang, anh Hải thì lo vợ ngày càng dữ dằn, còn chị Dung cũng đau lòng nghĩ đến cảnh mình trở nên điên loạn.
Khoảng đầu tháng 9 âm năm 2013 , anh Hải thực lòng đến thuật lại chứng mất ngủ kỳ lạ của vợ để trụ trì chùa Bửu Sơn tìm cách hóa giải. Anh Hải cho biết:
- Tôi làm công quả nhiều năm trong chùa Bửu Sơn, cũng nghe danh trụ trì Thích Minh Châu có đạo hạnh hơn người. Thế nên, tôi mạn phép đến thưa bệnh của vợ cho trụ trì nghe qua. Tôi kể cho người nghe những biểu hiện kỳ lạ của vợ mà thuốc thang, cây lá, bài thuốc nào cũng không trị được. Thầy buồn rầu bảo tôi kêu vợ lên chùa cho nhập thất ngày ngày tụng kinh, niệm Phật xem có thay đổi được hay không.
Nghe lời trụ trì chùa Bửu Sơn, anh Hải về nói với vợ, chị đồng ý luôn. Vào ngày 09 tháng 9 năm 2013 (âm lịch). chị Dung lên chùa Bửu Sơn bắt đầu nhập thất.
7 giờ sáng, chị được ăn điểm tâm với cháo trắng rồi lại tiếp tục lạy Phật và tụng Kinh Lương Hoàng Sám, kinh Diệu Pháp Liên Hoa.
Ngay ngày đầu tiên, khi đang đọc kinh, bất giác, mắt chị Dung nhíu lại và cảm giác buồn ngủ dồn dập kéo đến.
Thế nhưng, chị vẫn cố gắng tụng cho xong những quyển kinh mà sư thầy giao phó. Buổi tối của đêm đầu tiên nhập thất, chị Dung ngủ say sưa, không hề mộng mị. Mấy hôm sau, khi mọi người biết tin đến hỏi thăm, chị kể lại:
- Cảm giác hôm ấy lâng lâng, tôi vui mừng khôn xiết, được ngủ một giấc ngon lành sau hơn 10 năm không khác gì chết đi sống lại. Mấy ngày ở thất, tôi bị cảm lạnh, nhưng vẫn cố làm theo lời sư thầy căn dặn. Mỗi ngày, tôi đọc hết hai quyển kinh và lạy 600 lạy. Thế nhưng, lòng tôi vẫn phập phồng lo sợ chứng mất ngủ sẽ trở lại nên càng cố công đọc kinh, lạy Phật.
Sau bảy ngày, tôi ra thất và trở về nhà. Những giấc ngủ bình yên lại nhẹ nhàng tìm đến mà không cần gượng ép... Từ đó, dầu không còn ở thất, tôi vẫn tâm niệm ăn chay trường và ngày nào cũng tụng kinh niệm Phật.
Chị Dung tay cầm cuốn Kinh Lương Hoàng Sám, sắc mặt hồng hào, hồ hởi chia sẻ:
- Tôi không biết phải diễn tả như thế nào về sự nhiệm mầu này. Có lẽ, từ ”vi diệu” mới nói được hết sự thực tâm ngưỡng vọng của tôi đối với Phật pháp. Mới bảy ngày trước, tôi còn sống vật vờ, hoảng loạn như một bà điên của thôn Lạc Sơn, vậy mà bây giờ tôi đã tìm lại được giấc ngủ của mình chỉ nhờ vào lòng hướng thiện, biết sám hối tội lỗi.
Chứng mất ngủ này có thể đến từ những ác nghiệp mà tôi gây ra ở kiếp này hay kiếp trước. Nay, tôi thành tâm sám hối nên nghiệp được tiêu trừ. Những ai cũng mắc phải căn bệnh lạ như tôi, xin lấy tôi làm gương, nên thành tâm sám hối để sớm có lại cuộc sống bình yên.
(TSTN)

Đăng nhận xét

0 Nhận xét