Trong đời, có những thứ ta tưởng phải giữ bằng mọi giá. Nhưng đi qua nhiều biến cố mới thấy, thứ thuộc về mình sẽ ở lại, thứ không thuộc về mình, giữ lại chỉ làm lòng thêm tổn thương.
• Có người rời đi để ta bớt lầm lẫn.
• Có cơ hội biến mất, để ta đi đúng đường hơn.
• Có cánh cửa đóng lại, chỉ để đẩy ta sang một lối khác sáng hơn.
Mỗi mất mát đều có một thông điệp, mà lúc còn đau ta chưa nhìn thấy. Cái khiến ta kiệt quệ không phải là mất, mà là cố bám vào một điều đã hết hạn của nó. Giống như nắm một chiếc gai, càng siết càng đau. Buông ra mới thấy, hóa ra bàn tay mình vẫn còn nguyên vẹn.
Khi một điều gì đó rời khỏi đời ta, đó không phải là sự trừng phạt của số phận, mà là sự điều chỉnh của hành trình.
• Nó lấy đi thứ sai, để trả lại thứ đúng.
• Lấy đi người không hợp, để mở lối cho nhân duyên khác tốt hơn.
Nhìn được như vậy, ta không còn sợ mất nữa. Ta chỉ biết ơn, vì cuộc đời luôn dọn sạch những điều không còn thuộc về ta, để phần đường phía trước được nhẹ hơn.

0 Nhận xét